7ckingMad: “Ana ở bên phải tôi. Không ai ở bên trái…
7ckingMad: “Ana ở bên phải tôi. Không ai ở bên trái… "

Q: Cuối tháng 5, Tal “Fly” Aizik và Gustav “s4” Magnusson bỏ các anh đi mà không thông báo trước. Họ bỏ đi 1 ngày trước Supermajor và hai tuần trước khi đánh vòng gởi xe của TI. Vào lúc đó bạn có nghĩ là mọi thứ đã hết và nhìn vào tương lai xa hơn, mùa giải kế tiếp chẳng hạn?

A: Ý tưởng đó có lẽ đã loé lên trong đầu chúng tôi. Chúng tôi có thể đã nghĩ rằng mùa giải đã kết thúc. Nhưng mà đó chỉ là ý nghĩ nhất thời thôi. Mọi người sau đó liền tìm cách để trở lại. Johan “n0tail” Sundstein và tôi chấp nhận rằng việc Fly và s4 ra đi là một thứ gì đó tệ hại nhưng cho một tương lai tốt đẹp hơn. Khác biệt về chiến thuật của chúng tôi vốn rất lớn. Fly thiếu tự tin và anh ta đặt câu hỏi lên mọi thứ ngay khi mọi người thua trận. Chúng tôi (7mad và n0tail) tin tưởng vào cách nhìn về game của mình. Chúng tôi có thể thống trị game này một lần nữa nếu vận dụng được những gì chúng tôi muốn.
.
Q: Hiện tại, cảm xúc nào chiếm ngự tâm trí bạn? Ý chí phục thù hay niềm thoả mãn sau chiến thắng?

A: Tôi có một cuộc nói chuyện dài với n0tail. Chúng tôi tự hỏi rằng điều gì đã thúc đẩy mình nhất. Ý chí phục thù, hành trình tìm kiếm cảm hứng, tìm kiếm sự khâm phục… Cá nhân tôi thì ý chí rửa hận cho tôi động lực lớn. Tôi luôn cảm thấy hăng hái hơn khi người khác nói tôi rằng khôngthể, rằng tôi sẽ không bao giờ thành công. Chuyện về Fly và s4 là một nguồn động lực vô tận cho bản thân tôi. Vì cái cách mà họ ra đi thật không đẹp.Chúng tôi không được thông báo trước, không một cuộc bàn luận, không gì cả. Fly với chúng tôi còn hơn một player, anh ấy là đội trưởng. Tôi đã làm tất cả cho họ. Cả team nhẽ ra sẽ thắng TI cùng nhau nhưng họ đã bỏ mặc chúng tôi vào con đường chết. Đối với họ thì việc tới EG và có nhiều cơ hội thắng TI hơn là đủ để hy sinh những người còn lại ở OG.
.
Q: Việc không hối tiếc, thay vào đó là tự nhủ, “Chúng ta phải chứng tỏ cho họ thấy là chúng ta có thể làm được”, có phải đã giúp các bạn không?

A: Nhưng thậm chí chúng tôi chẳng quan tâm đến chuyện chứng minh cho họ thấy chúng tôi làm được. Chúng tôi muốn cho họ sáng mắt rằng họ đã chọn một quyết định sai lầm. Rằng không những họ sai khi nghĩ ở lại đây không có tiềm năng, mà cả cơ hội duy nhất của họ để chiến thắng là sát cánh cùng chúng tôi. Chúng tôi tin tưởng như thế. Chúng tôi luôn biết rằng những ý tưởng của mình, đẳng cấp của mình, đủ tốt để thắng bất cứ giải đấu nào.
.
Q: Hãy diễn tả lại chính xác thời điểm bạn thắng TI.

A: Tôi không nhớ nhiều về khoảnh khắc đó. Ana (Anathan Pham) ở bên phải tôi. Không ai ở bên trái. Tôi quay qua và thấy ánh mắt của cậu nhóc ấy đầu tiên. Và cậu biết ngay cần phải làm gì… Cậu chộp lấy vai tôi và nói: “Nó là thật, là thật đó”. Có thể lúc đó mắt tôi đã trở nên đờ đẫn , tôi bị choáng toàn tập. Cậu nhóc lay tôi một lúc lâu. n0tail đến bên tôi và lúc đó tôi mới hoàn hồn trở lại. Đây là đích đến mà mọi người chơi Dota luôn muốn đạt được. Nó không liên can gì tới tiền tài hay danh vọng. Nó là Chén Thánh của Dota 2. Nếu bạn muốn chứng minh bạn là người giỏi nhất, bạn phải thắng được TI. Bạn đuổi theo ước mơ này đã quá lâu và khi đạt được nó, bạn cảm thấy khá bối rối.
.
Q: Làm cách nào chung ta có thể giữ được động lực sau khi thắng TI?

A: Đây là một câu hỏi lớn. Chúng tôi vẫn đang tự hỏi bản thân. Việc phải luôn tự nhủ “tôi là người chơi hay nhất, team tôi phải chứng minh được giá trị và leo tới đình cao” đã kết thúc rồi. Sau đó chúng tôi cần phải làm gì? Tập luyện 10 tiếng mỗi ngày cả năm sau? Mọi người vẫn đang suy nghĩ, chúng tôi cùng nói chuyện, kể chuyện và hỏi han lẫn nhau cảm xúc, suy nghĩ mỗi người. Tại thời điểm này tôi không có câu trả lời. Việc cho bản thân thời gian là rất quan trọng. Còn động lực sẽ tự nhiên quay lại thôi.
.
Q: Có hay không trong bạn sự thôi thúc muốn buông bỏ mọi thứ? Như “thắng TI rồi xoã thôi, 6 tháng sau trở lại nghen”?

A: Hơn hết thảy thì lần này chúng tôi có được sự thoả mãn và tự do, những cảm nhận mà chúng tôi chưa bao giờ từng trải. Trước đây thì mọi thứ rất rõ ràng: cày cuốc cả năm rồi sấp mặt ở TI, quay về và cày tiếp. Lần này, là một cảm giác thanh thản. Bây giờ mọi thứ trước mắt đều như một tấm màn sương mơ hồ. Nhưng có một điều này: những cảm xúc mà chúng tôi đã hân hoan cùng nhau, cùng với người hâm mộ, là điều mà chúng tôi muốn tiếp tục tranh đấu vì nó. Đây là lần đầu tiên tôi không nhận lời chúc tụng trên chiến thắng. Tôi được cảm ơn. Tôi thấy Pháp thắng World Cup, tất nhiên độ ảnh hưởng không hề tương đồng, nhưng tôi hiểu được cảm xúc dâng lên cuồn cuộn nơi người xem khi họ theo dõi một giải đấu. Tôi tự hào khi cũng được mang lại cảm xúc ấy cho khán giả và nghĩa vụ của chúng tôi là phải tiếp tục truyền tải nó.