Coach OG:
Coach OG: "Lập tức tôi nhận ra cậu [N0tail] là player nghiêm túc nhất tôi từng biết."

Ppasarel là coach hiện nay của OG, cũng là người đã dẫn dắt họ đoạt chức quán quân TI8. Có thể các bạn ít biết nhiều về anh và nghĩ anh “ăn may” khi coach trúng đội vô địch, nhưng chẳng một thành viên nào tại OG là ăn may cả. Coach ppasarel thực ra trước đó đã là một game thủ Dota có tiếng tại quê hương anh nói riêng, Romani, và cả châu Âu nói chung. Anh tham gia Esport từ năm 14 tuổi, thành tích cao nhất của anh là hạng nhì tại WCG (giải Esport lớn nhất thời đó), trong một tựa game tên là Unreal Tournament III. Năm 2006 anh bắt đầu chơi Dota và lập team TeG (The Elder Gods), một trong những top team lúc bấy giờ, sánh vai cùng MYM và EHOME.

Anh chuyển sang Dota 2 từ năm 2011 nhưng không đạt được thành quả nhiều. Bước ngoặt đầu tiên của anh là đã phát hiện và đào tạo được tài năng trẻ bOne7. Sau đó bOne7 gia nhập team Cloud9 và mời anh đến coach tại TI5. Chính tại nơi này là lần đầu tiên anh gặp N0tail, người mà anh thán phục là “player nghiêm túc nhất tôi từng biết”. Mặc dù sau TI5 hai người tạm rẽ lối riêng, nhưng họ vẫn giữ liên lạc khá thân thiết, để rồi sau “cuộc chia ly” với Fly thì n0tail đã mời ppasarel về làm coach như chúng ta đã biết.

Gần đây anh vừa được phỏng vấn bởi báo Romani là PROeSports, được dịch lại tiếng Anh bởi báo Vpesports. Anh kể về TI8 từ góc nhìn của mình, những khó khăn mà anh đã vượt qua từ những ngày Dota1 và đồng thời gửi một vài lời nhắn nhủ đến lớp trẻ nếu muốn theo con đường chuyên nghiệp. Tụi mình xin dịch lại vài ý để chia sẻ cho bạn đọc.

___________
[Về TI8 từ góc nhìn của anh]
“Khác biệt lớn nhất [so với thời TI5 coach cho Cloud9] là coach có thể vào booth cùng team trong gian đoạn laning phase.

Nhưng nếu bạn hỏi điều làm tôi kinh ngạc nhất năm nay, thì đó là tôi hoàn toàn sốc khi thấy thành viên ở các team khác nhau bỗng trở nên xa cách quá, so với hồi TI5. Chẳng hạn như trước đây mỗi bữa sáng bạn dễ dàng bắt gặp các player dù không chung team nhưng vẫn ngồi chung bàn, hỏi thăm vài câu, ít nhất là “Này thím, dạo này sao rồi”, bạn có thể trao đổi vài lời, bạn biết đấy, một giao tiếp tối thiểu. Năm nay thì tôi thấy nhiều player lại chọn ngồi một mình một bàn nếu không có đồng đội của họ, dù trong phòng đầy những player khác, và đều là người quen. Tuy nhiên thì thái độ này không còn nữa khi TI kết thúc, vì bạn biết đó, cuộc “trao đổi” diễn ra ngay lúc ấy (cười)”
.
[Về cảm nhận của team hậu TI]
“Thật lòng mà nói, sau khi chúng tôi đánh bại Evil Geniuses tại nhánh thắng, không ai trong số chúng tôi chợp mắt một cách bình thường được nữa. Mặc dù rất, rất mệt, nhưng chất adrenaline vẫn cuồn cuộn chảy khắp mạch máu chúng tôi. Có một câu chuyện thú vị về N0tail thế này. Sau khi TI đã kết thúc cậu ấy vẫn không tin được mình đã giành chiến thắng. Thế là liên tục những chuỗi ngày sau đó, cậu cứ lặp lại trong mơ cảnh mình đoạt chức vô địch. Rồi mỗi buổi sáng thức dậy điều cậu ấy làm đầu tiên là lập tức mở internet ra và xem liệu đó có phải là sự thực không, hay tất cả chỉ là một giấc mơ (dm tụi ninja cắt hành (ಥ﹏ಥ) ).

Tôi rất vui mừng cho những chàng trai đã chinh phục được TI. Còn về tôi, với giải đấu này, điều quan trọng nhất là tôi đã chứng minh được một số điều tôi tin tưởng, một số điều tôi đã luôn hằng mong được huấn luyện cho những team tôi từng coach trong quá khứ, nhưng đáng tiếc lại không gặp đúng người. Như bOne7 có lần nói với tôi, mọi điều tôi ước được làm khi coach trước đây đều vô vọng, vì khi ấy người ta chỉ đơn giản là không chịu lắng nghe (có thể đang nói về C9 – ND). Vấn đề lớn nhất ở những team tôi từng coach cho là họ không chịu làm theo những gì tôi đã chỉ, nên đơn giản là, mọi công sức huấn luyện của tôi đều thành công cốc.”

____________
ppasarel tiếp tục kể rằng để theo đuổi sự nghiệp pro player, một người cần phải đánh đổi rất nhiều thứ. Anh hồi tưởng chặng đường từ Dota1 của mình đến hiện tại:

“Khi tôi còn chơi DotA, tôi để ý một cậu nhóc mà, thật lòng thì, cực kì tệ trong game, nhưng lại cho thấy nhiều tiềm năng. Cậu bộc lộ một điều gì đó, khiến bạn có thể cảm nhận rằng cậu có thể đánh đổi mọi thứ để go pro. Cậu ấy rất kiên định, sẵn sàng từ bỏ tất cả để theo đuổi DotA chuyên nghiệp, đó chính là Armand “bOne7” Pittner. Rồi tôi dẫn dắt cậu và dạy cậu tất cả những gì tôi biết về DotA. Năm tháng trôi qua, tôi phải đi làm một công việc “thực thụ”, DotA phát triển, bùng nổ thành một môn esport lớn nhất thế giới, còn bOne7 trở thành một DotA 2 player chuyên nghiệp. Một ngày nọ cậu gọi hỏi rằng liệu tôi có thể làm coach cho team tại TI4 không. Tôi khi ấy không thể, nên đành khiến cậu thất vọng. Trước thềm TI5 cậu gọi tôi lần nữa và tôi cảm thấy cực kì tệ nếu lại từ chối, nên tôi đồng ý coach Cloud9, team của cậu lúc ấy. Đó là lúc tôi gặp N0tail. Sau khi gặp chàng trai này, lập tức tôi nhận ra cậu là player nghiêm túc nhất tại C9 và cũng là player nghiêm túc nhất tôi từng biết, người mà tôi luôn sẵn sàng chơi hay làm việc cùng. Sau TI5, cậu muốn chúng tôi cùng nhau làm điều gì đó, nhưng tôi muốn tiếp tục cùng bOne7 mà kế hoạch của bOne7 lại không bao gồm N0tail trong đó. Hai chúng tôi tuy vậy vẫn giữ liên lạc, mặc dù không nói ra ngoài nhiều.

Và thì, tôi kiểu như mất một hay hai năm coach những team mà thậm chí không nghe lời ai nói, không chịu bỏ thời gian tập luyện và tôi bắt đầu nản chí muốn từ bỏ hoàn toàn. Tôi bị vây quanh bởi môi trường toxic, tôi rất căng thẳng và đã sẵn sàng nghỉ hẳn esports thì bỗng thật tình cờ, một hôm tôi chuyện trò cùng N0tail, người cũng đang cần một coach. Tôi thật sự đã chuẩn bị để vứt bỏ mọi thứ, nhưng khi bắt chuyện với cậu tôi nói, thôi thì, thử lần này nữa, dù sau một vài tuần nó trở nên tệ đi chăng nữa thì cũng chẳng nghĩa lý gì, vì đằng nào tôi cũng đã mất 2 năm cuộc đời cố gắng cho việc coach này rồi. Từ đó trở đi, là bắt đầu câu chuyện cổ tích về nàng Lọ Lem TI8.”

______________
[“Mọi người cần phải hiểu là trở thành một game thủ thành công không phải là trò xổ số” – ppasarel khẳng định khi đang gửi lời đến những bạn trẻ muốn tiếp bước sau này]

“Tất cả mọi player thành công đạt được danh hiệu này đều phải mất đến năm, bảy năm tập luyện […] Họ đâu chỉ đơn giản là nổi lên sau một đêm, họ đã bỏ ra hằng năm tập luyện rồi đấy chứ […]

Có vô vàn khía cạnh trong nghề game thủ chuyên nghiệp, khía cạnh mà vẫn còn cơ số người nghĩ là ngu xuẩn và mặc kệ vì một số lí do nào đó. Có nhóm người vẫn tập luyện cả năm chỉ vào những buổi chiều, giành được vé đến TI, rồi than phiền họ có những game xếp lịch lúc 10h sáng và đổ lỗi là lí do họ chơi tệ (nói ai nhỉ :-?) […] Họ không chịu hiểu một sự nghiệp game thủ chuyên tại đỉnh cao rất khó để đạt được, mà còn khó hơn để duy trì.

Nên là, tôi có lời khuyên này đến các bạn muốn go pro hãy học đôi điều từ các vận động viên thể thao bình thường, với các bạn người Romani, ví dụ nhé, hãy học theo những gì Simona Halep (vđv tennis chuyên nghiệp), Nadia Comaneci (năm lần huy chương vàng Olympic) và Hagi (trung vệ châu Âu hàng đầu thế giới những năm 1980, 1990, tất cả ba người đều có quốc tịch Romani – ND) đã làm từ những ngày còn trẻ để trở thành họ như bây giờ. Hãy học từ họ và hiểu một số khía cạnh và nguyên lí mà có thể áp dụng kể cả trong sự nghiệp Dota 2 chuyên.”

______________
Khi hỏi về điều mà anh muốn ước cho OG nhất lúc này, ppasarel bộc bạch đầy cảm xúc:

“Chinh phục TI có vẻ như là mục tiêu khó nhất trong Dota 2. Rồi mọi người đến nói với bạn rằng thực ra chinh phục được TI hai lần mới là điều tối thượng, vì cho đến nay chưa ai làm được cả, và điều đó đúng, đối với họ. Nhưng đối với tôi, thử thách lớn nhất trong Dota 2 là được chơi cùng một team mà bạn ước ao được chơi cùng đến khi tựa game này chết, có được một team mà bạn cảm thấy hoà hợp với mọi người xung quanh trong khi vẫn thể hiện tốt trên đấu trường chuyên nghiệp. Và đó là điều tôi ước cho OG.”

______________
ppsarel tiết lộ rằng hiện giờ OG vẫn chưa có kế hoạch nào cụ thể hết, nhưng sớm thôi họ sẽ tổ chức một cuộc họp để bàn về tương lai. Còn bây giờ các bạn hãy cứ tạm dõi theo OG trên facebook và twitter nhé.

Vpesports: https://www.vpesports.com/…/og-ti8-coach-ppasarel-interview/
PROeSports: https://www.proesports.ro/banaseanu-ppasarel-cristian-desp…/